*

RSS
*

*
*
*

Đề bài: Chẳng may em đánh đổ vỡ một lọ hoa đẹp nhất. Hãy nhắc lại sự việc kia.

Bạn đang xem: Chẳng may em đánh vỡ một lọ hoa đẹp

Tsay mê khảo bài làm cho của bạn Nguyễn Thị Oanh lớp 8A ngôi trường THCS Lâm Đồng

Ngày bé dại, người nào cũng gồm lần có tác dụng lỗi, làm hỏng đồ đạc và vật dụng vào mái ấm gia đình. Em cũng đã gồm một đợt trót đậm chất ngầu và cá tính làm vỡ một lọ hoa khôn xiết đẹp nhất của bà. Lỗi lầm ấy sẽ mang về mang lại em nhiều bai học.

Đó là một trong những lọ hoa bởi gnhỏ xíu sứ Bát Tràng được tráng men Trắng, vẽ mực xanh bóng mịn, sáng bóng. Nó được trân trọng để lên trên bàn thờ tổ tiên giữa bên. Mẹ em nói kia là 1 trong kỉ đồ thời ttốt của bà, bà đã giữ lại gìn, thương cảm mẫu lọ ấy mấy chục năm nay, lọ hoa này còn có số tuổi nhiều hơn thế cả tuổi của người mẹ em. Bà quý cái lọ ấy lắm. Thỉnh phảng phất bà lại với lọ ra dọn dẹp mang đến sáng bóng loáng. Mỗi lần như thế, bà ngắm chiếc lọ phân vân chán, hai con mắt vẫn nhăn uống nheo bởi vì thời gian lại ánhlên vẻ lộng lẫy kì dị. Ai cũng biết tình cảm bà giành cho mẫu lọ yêu cầu rất là giữ gìn, yêu thương. Mỗi lần cải tiến bàn thờ người mẹ lại cảnh giác đặt nó vào trong 1 mẫu vỏ hộp xốp để rời va đập.

Buổi sáng hôm ấy.

Mọi người trong công ty em đi làm việc không còn cả. Bà đi sang trọng công ty bà hàng xóm đùa. Em trong nhà một mình bi đát thừa bèn rủ mấy anh bạn sang công ty đá bóng, Sảnh công ty em rất rộng lớn, đủ cho chục đứa bằng tuổi em bóng đá, đùa nghịch. Đi một vòng quanh làng mạc, em đang Gọi được sáu thằng bạn thuộc quý phái chơi.

Cả lũ hò reo háo hức cùng với trái trơn tròn. Em thê hiện nay năng lực bởi hầu hết mặt đường dắt láng ngoằn ngoèo với rất nhiều cú bớt “thần sầu”. Đang bao gồm láng trong chân, em có được một chân tung một cú giảm thật mạnh mẽ. “Rầm!”. Cửa đơn vị em mnghỉ ngơi tung. Bóng va vào cửa ngõ, rơi “bịch!” xuống sân. Đáng lẽ yêu cầu chạy ra đóng cửa thì em lại vượt hào khởi cùng với trái nhẵn mà hăm hlàm việc xả thân đá tiếp.

Em lại sở hữu bóng vào chân. Dắt trơn. Rê bóng. Và... “Sút!”. Em hét lên và có được một chân bớt bóng về phía “khung thành” đội chúng ta. Nhưng trơn lao trực tiếp vào nhà, cất cánh về phía bàn thờ, đtràn lên loại lọ. Lọ hoa trường đoản cú bên trên cao rơi xuống đổ vỡ rã thành phần đông mhình họa vụn. Em hoảng hốt lao vào đơn vị. Sững sờ. Ttránh ơi! Biết làm thế nào bây giờ?

Đám bạn xốn xang rồi từng đứa một đi về. Em lo âu ngồi băn khoăn lo lắng. Biết nói gì với bà bây giờ? Bà sẽ tương đối khó tính. Bà sẽ la mắng em. Bố bà bầu sẽ la rầy trách rưới, thậm chí còn... đánh em. Em nhắm mắt khiếp sợ suy nghĩ tới những điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Em đã đau đớn vày tội lỗi của bản thân mình thì giờ gậy lộc cộc kháng xuống Sảnh vang lên. Bà vẫn về! Em chạy gấp ra sảnh, miệng gắn thêm bắp: “Bà... bà ơi!”. Bà ngấc lên nhìn em, băn khoăn lo lắng hỏi: “ Sao ráng con? Có câu hỏi gì mà mặt tái ngắt lại thế?”. Em run rẩy: “Bà ơi... cái lọ hoa bị vỡ. Con... bé xin lỗi”. Bà khẽ giật mình. Bà đi nkhô giòn vào trong nhà, sững sờ nhìn hầu như mảnh vụn đổ vỡ tung tành của cái lọ bà hằng giữ gìn mấy chục năm. Em nóng vội rời cơn giận của bà có thể mang đến bằng một câu nói dối: “Chúng con đá bóng... Thằng Tí nó bớt vào”. Bà ko nói gì chỉ run run lặt rất nhiều mảnh vụn đặt vào trong 1 chiếc bình cũng bằng gốm.

Đúng khi đó, bố mẹ em đi làm việc về. Em lại lúng túng tránh tội bằng khẩu ca dối nlỗi lúc nãy. Mẹ để ý nhìn vào đôi mắt em hỏi nhỏ: “Con nói thiệt chứ?”. Em nhắm mắt, cúi đầu nói khe khẽ: “Vâng ạ!”. Mẹ ko nói gì nữa, lẳng im đi chuẩn bị bữa trưa.

Bữa cơm trắng trưa hôm đó là 1 trong bữa ăn buồn. Cả nhà âm thầm lặng lẽ ăn uống không có bất kì ai nói câu gì. Nhất là bà. Người nạp năng lượng chưa hết lưng cơm đã xong xuôi đũa đi vào chống. Đôi mắt bà u sầu, khổ sở. Em ăn cũng ko im lòng. Trời ơi! Em đang làm cái gi cố kỉnh này? Chỉ vị miệt mài nghịch đá bóng, chỉ do lơ là mà em đã làm mất đi đi một kỉ vật dụng quý giá của bà. Nhưng phạm tội rộng là em sẽ nói dối. Lời giả dối suôn sẻ tru nlỗi một đứa dối trá bài bản. Đổ tội đến thằng Tí, em sẽ tránh khỏi phần đa rầy la, trách rưới mắng, tuy thế ko tránh khỏi sự dằn lặt vặt về lầm lỗi của chính mình.

Giấc ngủ trưa ko lành mạnh. Em thấy một nhẵn người bay ra từ bỏ loại lọ hoa vẫn vỡ lẽ. Đó là một trong những các cụ trông vô cùng đỗi quen thân. Cụ chú ý em chú ý rồi thởdài hỏi: “Sao nhỏ lại nói dối? Sao con lại nói dối?...”. Câu hỏi cứ đọng ngân vang đầy ám ảnh. Em khiếp sợ ngồi nhảy dậy, mồ hôi ướt đằm đìa. Em cấp vã đi thanh lịch phòng bà rồi cứ đọng nuốm òa khóc nức nở:

- Bà ơi... Hu hu...!

Bà băn khoăn lo lắng hỏi:

- Con làm thế nào vậy?

- Hu hu... Bà ơi, con đang giả dối. Chính nhỏ đang làm vỡ lọ hoa của bà...

Bà ôm em vào lòng, xoa đầu em rồi thủ thỉ:

- Con biết dìm lỗi là xuất sắc. Con biết ko, đó là loại lọ ông tặng bà khi còn ttốt. Bà lưu lại nó đang lâu...

Ttránh ơi, vậy cụ công cụ bà vào niềm mơ ước vừa rồi là ông nội em kia. Bố đã có lần đề cập rằng ông mất Khi cha còn nhỏ dại, bà cứ sinh sống vậy nuôi cha phệ lên. Em chỉ được thấy được ông sang 1 bức vẽ truyền thần. Chẳng vậy mà em thấy khuôn mặt ấy thừa quen thói.

Xem thêm: Top Phần Mềm Đánh Máy 10 Ngón Tốt Nhất 2021, Top 10 Phần Mềm Tập Gõ 10 Ngón Tốt Nhất 2021

Em dịu lòng Lúc sẽ tâm sự được lời trúc lỗi của chính bản thân mình. Vậy là bà không trách mắng gì em. Càng suy nghĩ về dòng lọ vẫn vỡ vạc, em càng thấm thìa rộng tình yêu mái ấm gia đình ấm áp linh nghiệm. Nhìn xung quanh bà, em hiểu đúng bản chất từng dụng cụ đều có cuộc sống thường ngày riêng rẽ của nó. Mỗi sản phẩm những thêm với cùng 1 kỉ niệm riêng nhưng chỉ đầy đủ ai biết trân trọng cảm tình bắt đầu đọc được.