*
 Tôi hoài nghi Tản Văn Thi của Khánh Minch là giấc mơ, là huyền thoại, là chiêm bao. Trái lại, nó khôn xiết hiện nay. Nó khôn xiết tại chỗ này cùng bây giờ. “Đó là tranh ảnh sắc mầu cuộc sống”: bức ảnh của một gia đình hạnh phúc, sản phẩm niềm hạnh phúc đối chọi sơ nlỗi ‘Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao/ Cha tôi ngồi xem báo… Tôi nghe tiếng còi tàu… ’(Kỷ Niệm, Phạm Duy).

Bạn đang xem: Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh

Phải rồi. Chỉ nghỉ ngơi đó mới bao gồm tiếng chyên ổn trao tin tưởng cậy; chỉ làm việc kia bắt đầu tất cả bờ vai lệ thuộc nhanh chóng hôm; chỉ sinh hoạt đó new gồm có ánh nhìn sao ttránh thơ trẻ; với đôi cánh cất cánh lên đầy đủ mong ước đượm đà và ngọt ngào của bạn thi sĩ, luôn nhắc nhở mình “đừng nhỏng trơn mây tan”.

Phải rồi. Chỉ làm việc kia new tất cả giờ reo vui Tát-bà-ha của Tâm ghê Bát nhã thấy lúc biết ‘”ngũ uẩn giai không/ độ tốt nhất thiết khổ ách”. Bát nhã (Prajnã) là loại nhấn thức bao gồm trước dìm thức, là mẫu trí tuệ tất cả trước trí tuệ, không đếm đo, lo liệu, nó vậy là nó vậy. Và chỉ ngơi nghỉ đó, bạn ta bắt đầu thực thụ hồn nhiên, thực thụ reo vui: Tát-bà-ha!

Tiếng chyên ổn ríu rkhông nhiều truyền tai nhau tôi sự trong trẻo sớm mai trao tin tưởng cậy.

Bóng đêm mở nỗi sợ mang đến tôi tìm ra ánh nắng bờ vai phụ thuộc.

Những bởi sao tặng tôi cách nhìn ngây thơ trong sạch.

Gió mang lại tôi song cánh với con đường cất cánh mơ ước bé fan.

Bóng mây tan nói tôi mỗi time ở lại bên mình mếm mộ.

Tiếng cười bé thơ đến tôi nghe reo vui lời trọng tâm gớm chén nhã.

(Khánh Minh, Khoảnh tương khắc giấc mơ)

Cho yêu cầu tín đồ thơ viết: Nên tôi quý hồ hết điều tôi đã nhận/ Nên tôi tận lòng cùng với những điều đang sống.

Còn tất cả bí quyết làm sao rộng là “mlàm việc tuyến đường cư trú khá thở tịch lặng” – Anapanasati- sống kia, hiện thời là sát-na bạt ngàn ko ngằn mé…

Và chỉ nghỉ ngơi đó:

“Trong sáng láng ấy tôi đang chạm chán bên thơ Mặt Ttránh. Lồng lộng nắng pmùi hương đông, chắt lọc hết tinc khôi có nhân rắc xuống cánh đồng thơ diễm ảo. Tôi tỉnh giấc trường đoản cú lời hát của một bông cỏ đần người ban Tặng cùng mhình họa vỡ lẽ trái tim tôi thành hồ hết phân tử trộn lê được nuôi sáng sủa bằng lời thơ dưng hiến…”

Phải, vẫn chạm chán một Tagore lồng lộng nắng và nóng phương thơm đông, một Tagore viết phải gần như lời thơ dưng hiến! Còn đề nghị tìm kiếm đâu ra xa?

Và một khi sẽ thấy biết (tri kiến) như thế, lúc vẫn reo vui như thế, thì tín đồ ta sinh sống cùng với yêu thương thương, sống trong yêu thương thương thơm, sống vì yêu thương thương:

“Yêu tmùi hương nhé” “ nói cùng lá cđọng sinh sống không còn mình xanh”,

“yêu thương thương thơm ơi xin thức dậy cùng người…”

“yêu thương tmùi hương ơi khohình họa khắc sum họp đối kháng sơ cụ xin một đợt được đựng cánh bay”.

Rồi trường đoản cú dặn cùng với lòng: “yêu thương thương thơm ơi chút lòng riêng xin chắt chiu nghe…” “ Cho dẫu chiều rồi pnhì nắng và nóng...”

(Khánh Minch, Yêu tmùi hương ơi)

Rồi một hôm, fan Bạn sẽ tới. Thế như thế nào cũng trở thành đến. “ trong chiếc áo mầu nắng có theo chân ttránh rất kỳ lạ của phương đông”. Phải đó là tín đồ quý khách hàng “địa điểm tuyến đường vừa mới mang tên mọc đầy hoa Nguyện Ước”: ‘Lưu ly reo âm tkhô hanh trái tim. Và vẫn khuyến mãi ngay tôi phxay mầu của câu thơ đi vào cuộc sống đời thường. Tôi run rẩy hóng đợi… “. Người chúng ta đầy Nguyện Ước phương thơm đông đó đó là Dược sư lưu lại ly quang quẻ Nhỏng Lai kia vậy!

Và tất nhiên fan thơ đã tới điểm hứa hẹn dầu thân đêm tuyết giá chỉ. “Sẽ rước theo trái tlặng đầy tin cậy”. Trái tlặng đầy tin yêu, ấy đó là ‘Tín tâm”. Hãy duy trì rước. Dù “Ngày xám đục hầu hết mây/ đứng dưới một cây phong cất cánh các cái lá khô/ Không có loại chyên nào đến hót/ Cơn bão rớt lấy mưa có tác dụng nước mắt…”. Cơn bão rớt sẽ tới rồi đang qua. Vô thường xuyên vẫn là ‘đóa hoa’ của Trịnh.

Rồi cũng có những lúc “ngũ nóng xí thịnh”, fan thơ hoang mang: Nếu có kiếm tìm tôi… Nếu bao gồm tra cứu tôi…? Ai tìm ai? Hãy dựa dẫm chính bản thân thôi nhé!

Nếu tất cả tìm kiếm tôi. Xin trông mong mhình ảnh sáng sao đổi ngôi.

Nếu bao gồm tìm tôi xin hát bởi nhịp tyên bổng trầm lời tình tự…

Nếu bao gồm kiếm tìm tôi. Xin theo vệt sáng sủa đom đóm quấn mùi hương bờ giậu quê bên. (…). Cho tôi song cánh hoa bay về miền đồng lúa chín quà. Ngôi làng mạc ko bận lòng gì rộng là sống không nguy hiểm. Có nhỏ tầu đi về chsinh hoạt chuyên gặp lại. Mỗi tiếng cửa ngõ mở ra là một trong những tiếng reo họp mặt. Mỗi nhà bếp lửa là mỗi báo tin hoa màu no ấm.

Nếu có tìm kiếm tôi…Trên bước gió msinh hoạt nđần kkhá chỗ ở đầu cuối là phương thơm Đông nóng một phương diện trời…

(Khánh Minh, Khohình ảnh khắc niềm mơ ước, 2018).

Hoang có thế nhưng rồi, như một bên thơ từng viết: Tôi vịn câu thơ nhưng đứng dậy!

Tôi đi tìm đầy đủ trang phiên bản thảo, mảnh đất tị nàn an toàn của tôi. Nơi bao gồm trò chơi trốn search bên dưới ánh chớp đều chùm sao đã va vào với nhau vang lừng. Âm tkhô nóng ẩn mật là cái chìa khóa ở đầu cuối tôi bắt buộc msinh hoạt, cõi thách thức xúc cảm phục sinch.

Tôi nhặt được một trang bạn dạng thảo nhem nhuốc đầy vết xóa cùng tôi nghe giờ tlặng mình còn hồi hộp đập…”.

(Khánh Minch. Trong cơn bệnh).

Phải, “Còn hồi hộp đập” nghĩa là còn đã thu gom thêm.

“Em hồn nhiên rồi em vẫn bình minh” thôi mà! Phải không?

Đỗ Hồng Ngọc

(Saigon 24.5.2018)

…………………………………………………………………..

Xem thêm: Danh Sách 14 Bộ Phim Hàn Quốc Hay Và Được Xem Nhiều Nhất 10 Năm Qua

(*) Trịnh Công Sơn


Trả lời Hủy

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các ngôi trường yêu cầu được ghi lại *

Bình luận

Tên *

E-Mail *

Trang web

Lưu tên của mình, tin nhắn, với trang web vào trình coi sóc này cho lần comment tiếp nối của mình.